RADIO ONLINE
Thursday, March 26, 2009
Friday, March 20, 2009
Who's Your Daddy?
A seminary professor was vacationing with his wife in Gatlinburg,
Tennessee. One morning, they were eating breakfast at a little
restaurant, hoping to enjoy a quiet, family meal. While they were
waiting for their food, they noticed a distinguished looking,
white-haired man moving from table to table, visiting with the guests.
The professor leaned over and whispered to his wife, "I hope he doesn't
come over here." But sure enough, the man did come over to their table.
"Where are you folks from?" he asked in a friendly voice.
"Oklahoma," they answered.
"Great to have you here in Tennessee," the stranger said. "What do you
do for a living?"
"I teach at a seminary," he replied.
"Oh, so you teach preachers how to preach, do you? Well, I've got a
really great story for you." And with that, the gentleman pulled up a
chair and sat down at the table with the couple.
The professor groaned and thought to himself, "Great. Just what I
need... another preacher story!"
The man started, "See that mountain over there? (pointing out the
restaurant window). Not far from the base of that mountain, there was a
boy born to an unwed mother. He had a hard time growing up, because
every place he went, he was always asked the same question, 'Hey boy,
Who's your daddy?' Whether he was at school, in the grocery store or
drug store, people would ask the same question, 'Who's your daddy?'
He would hide at recess and lunchtime from other students. He would
avoid going into stores because that question hurt him so bad. "When he
was about 12 years old, a new preacher came to his church. And still,
the kid would always go in late and slip out early to avoid hearing the
question, 'Who's your daddy?'
But one day, the new preacher said the benediction so fast he got caught
and had to walk out with the crowd. Just about the time he got to the
back door, the new preacher, not knowing anything about him, put his
hand on his shoulder and asked him, Son, who's your daddy?
The whole church got deathly quiet. He could feel every eye in the
Church looking at him. Now everyone would finally know the answer to the
question, 'Who's your daddy?'
This new preacher, though, sensed the situation around him and using
discernment that only the Holy Spirit could give, said the following to
that scared little boy... "Wait a minute! I know who you are! I see the
family resemblance now. You are a child of God."
With that he patted the boy on his shoulder and said, "Boy, you've got a
great inheritance. Go and claim it."
With that, the boy smiled for the first time in a long time and walked
out the door a changed person. He was never the same again. Whenever
anybody asked him, 'Who's your Daddy?' he'd just tell them, "I'm a Child
of God." The distinguished gentleman got up from the table and said, "Isn't that
a great story?"
The professor responded that it really was a great story! As the man
turned to leave, he said, "You know, if that new preacher hadn't told me
that I was one of God's children, I probably never would have amounted
to anything!" And he walked away.
The seminary professor and his wife were stunned. He called the waitress
over and asked her, "Do you know who that man was -- the one who just
left that was sitting at our table?"
The waitress grinned and said, "Of course. Everybody here knows him.
That's Ben Hooper. He's the former governor of Tennessee !"
--------------
Ben W Hooper (1870-1957), the Governor of Tennessee from 1911-1915.
Posted by Tiểu Thiên Nô at 3/20/2009 09:42:00 AM 14 comments
Saturday, March 14, 2009
Thursday, March 12, 2009
The Sneeze ...!
They walked in tandem, each of the ninety-two students filing into the already crowded auditorium. With their rich maroon gowns flowing ... and the traditional caps, they looked almost ... as grown up as they felt. Dads swallowed hard behind broad smiles, and Moms freely brushed away tears.
This class would NOT pray during the commencements----not by choice, but because of a recent court ruling prohibiting it.
The principal and several students were careful to stay within the guidelines allowed by the ruling. They gave inspirational and challenging speeches, but no one mentioned divine guidance and no one asked for blessings on the graduates or their families.
The speeches were nice, but they were routine.....until the final speech, which received a standing ovation.
A solitary student walked proudly to the microphone. He stood still and silent for just a moment, and then, it happened.
All 92 students, every single one of them, suddenly SNEEZED!!!! The student on stage, simply looked at the audience and said, "GOD BLESS YOU, each and every one of you!" And he walked off stage... The audience exploded into applause. This graduating class had found a unique way to invoke God's blessing on their future with or without the court's approval.
{Isn't this a wonderful story? Pass it on to all your friends.........and GOD BLESS YOU!!!! This is a true story; it happened at the University of Maryland.}
Posted by Lãng Trí Tử at 3/12/2009 09:44:00 AM 0 comments
CON ĐƯỜNG NÀO TA ĐI ?
Fred Nassiri, sinh ra và lớn lên ở xứ Ba Tư, sau đó di dân đến Hoa Kỳ và sống tại thành phố ăn chơi cờ bạc Las Vegas, nơi đây Fred Nassiri đã gầy dựng được tài sản rất lớn, trị giá gần 1 tỷ mỹ kim nhờ công việc sáng chế kinh doanh các kiểu mẫu quần áo thời trang và sản xuất đĩa hát. Fred Nassiri đã sống và lớn lên với niềm tin của một tín đồ Hồi Giáo, nhưng tại thành phố cờ bạc Las Vegas này, ông đã bước vào 1 con đường mới, con đường trở nên một tín hữu Công Giáo, và hơn thế nữa, con đường trở nên 1 tu sĩ trong dòng Anh Em Hèn Mọn Phanxicô.
Ngày 1 tháng 3 vừa qua, Fred Nassiri đã đến Vatican và được gặp Đức Hồng Y Tarcisio Bertone, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh. Ông nói về cuộc gặp gỡ này như sau:
- Tôi muốn mang đến Vatican một chứng từ đức tin và lòng khâm phục lý tưởng dòng Anh Em Hèn Mọn. Tất cả tài sản của tôi, tôi sẽ cống hiến cho người nghèo để tôi trở thành 1 tu sĩ Phanxicô.
Nói về sự chuyển hướng cuộc đời, về con đường mà Fred Nassiri đã lựa chọn và bước vào, Ông giải thích như sau:
- Càng có nhiều tiền của và sức lực, càng có nhiều nghĩa vụ đối với những người chung quanh mình.
(Catholicworldnews.com, Trích bản tin ngày 2/3/2007)
Bạn thân mến!
Con đường mà Fred Nassiri đã lựa chọn và bước vào là con đường bỏ mọi sự để bước đi theo Chúa Giêsu, để làm môn đệ của Ngài. Con đường theo Chúa rộng hẹp ra sao? Con đường ấy có cây dài bóng mát, có hoa thơm cỏ lạ, có chim hót, có suối róc rách reo vui không nhỉ? Con đường ấy là con đường vinh quang hạnh phúc hay là con đường đau thương tủi nhục ? Chắc hẳn bước đi theo Chúa Giêsu là bước đi trên “con đường Chúa Giêsu”. Chắc hẳn người môn đệ Chúa Giêsu không có con đường nào khác ngoài con đường mà Ngài đã đi qua.
Xin mời bạn cùng với tôi, chúng ta hãy lần theo dấu chân của Chúa Giêsu trong các bài đọc của mùa chay, để biết thêm về một vài con đường ngày xưa Ngài đã ngược xuôi qua lại, để nhận ra con đường ngày xưa ấy đã tác động đến cuộc sống của tôi và bạn hôm nay ra sao.
Con đường vào hoang địa: Trước khi bắt đầu cuộc sống công khai rao giảng, Chúa Giêsu bắt đầu bằng “con đường vào hoang địa” để sống một mình trong thinh lặng, chay tịnh và cầu nguyện (Lc 4:1). Bước đi trên “con đường vào hoang địa”, Chúa Giêsu đã làm nổi bật bản tính "con người" của mình. Ngài chấp nhận những khó khăn thiếu thốn trong cuộc sống, chịu thử thách, chịu cám dỗ và kiên cường chống trả (Lc 4:3-13).
Bước đi trên “con đường vào hoang địa” trong đời sống thiêng liêng là bước đi với Chúa Giêsu, là trở nên giống Ngài, là liên kết với Ngài trong thinh lặng và cầu nguyện, là để được Ngài tôi luyện và biến đổi… Bạn thân mến! “Con đường vào hoang địa” trong đời sống thiêng liêng của tôi và bạn ra sao? Đã bao giờ tôi và bạn bước chân vào con đường này chưa nhỉ ? Chẳng lẽ chúng ta qúa sợ sệt mà không dám bước vào hay sao?
Con đường lên núi Tabo: Biến cố trên núi Tabo (Lc.9:28) là điểm vinh quang rực rỡ sáng ngời của Chúa Giêsu, là một bằng chứng xác tín Chúa Giêsu là con Thiên Chúa, là một phép lạ, là một sự biến đổi hình dạng con người của Chúa Giêsu để mặc lấy thiên tính của Ngài. Biến cố trên núi Tabo cũng là một khuyến khích trợ lực cho những ai bước đi theo Ngài .
Bước đi theo Chúa không phải để tìm kiếm những giây phút ngất ngây tuyệt vời trên núi Tabo như ba môn đệ Phêrô; Gioan và Giacôbê xưa kia, cũng không phải là ở lại trên núi Tabo để tận hưởng những giây phút vinh quang rực rỡ tuyệt vời với Ngài. Nhưng bước đi theo Chúa là phải cùng xuống núi với Ngài, cùng ngược xuôi qua lại với Ngài trên con đường rao giảng Tin Mừng, và nhất là cùng với Ngài bước đi trên con đường Thánh Giá hy sinh cứu chuộc.
Đường lên núi Sọ Golgotha:(Ga 19:17). Với thập giá sần sùi trên vai, cô đơn lạc lõng giữa rừng người vây quanh. Chúa Giêsu bước đi trên con đường ra núi Sọ như 1 tội nhân. Với hơi tàn sức yếu, Ngài lê gót bước đi, đi mãi cho đến đỉnh đồi Golgotha. Về phương diện con người, đây là con đường đau thương tủi nhục của Chúa Giêsu. Cuối con đường, Ngài đã chấp nhận cái chết trần truồng trên thập gía vì yêu thương .
Trên núi Tabo, vinh quang rực rỡ sáng ngời đã dành cho Chúa Giêsu, nhưng trên núi Sọ, Ngài chỉ có đau thương nhục nhã và cái chết. Hai ngọn núi, hai con đường khác nhau. Về mặt thể lý, hai ngọn núi không cách xa nhau bao nhiêu nên con người có thể dễ dàng đi từ ngọn núi này sang ngọn núi kia. Nhưng về mặt thiêng liêng, thật khó khăn biết bao để đi hết đoạn đường ngắn ngủi ấy, bởi vì con người ưa thích những vinh quang ngất ngây tuyệt vời trên núi Tabo, nhưng đến với núi Sọ, con người không dám hy sịnh, sợ đau khổ và sợ sự chết. Con người không thấu hiểu và cũng không xác tín được rằng: “Cái chết là cửa ngõ dẫn đưa vào sự sống đời đời”.
Đường vinh quang phục sinh:(Ga.20). Qua cái chết đau thương nhục nhã trên thập giá, Chúa Giêsu đã sống lại, Ngài đã chiến thắng sự chết. Con đường đau khổ và sự chết đã dẫn đưa đến con đường vinh quang phục sinh. Qua cái chết của Chúa Giêsu, Ngài đã nối tiếp “đường lên núi Sọ Golgotha” bằng “đường vinh quang phục sinh” của Ngài.
Bạn thân mến! Chúa Giêsu đi “con đường vào hoang địa” để cầu nguyện và để tôi luyện. Ngài đã đi “con đường lên núi Tabo” để được Thiên Chúa Cha biến đổi hình dạng. Ngài cũng đi “con đường lên núi Sọ” với biết bao đau thương tủi nhục để hy sinh mạng sống cho người mình thương. Qua cái chết của Ngài, Ngài đã đi vào “con đường vinh quang phuc sinh”.
Tôi và bạn đang đi con đường nào đây nhỉ? Thầy Giêsu đã đi con đường trên đây, chẳng lẽ người môn đệ của Ngài lại đi con đường khác được sao ???
***
Lạy Chúa! Bước đi theo Chúa không phải là chỉ bước đi với Ngài trên con đường vào hoang địa, cũng không phải là chỉ bước đi với Ngài trên con đường lên núi Tabo hay con đường lên núi Sọ, nhưng là cùng bước với Ngài trên mọi nẻo đường Ngài đã đi qua và cùng với Ngài đi đến chặng đường cuối cùng: “đường vinh quang phục sinh”, đó cũng là cùng đích của người Kitô chúng con hôm nay.
Lạy Chúa! Xin ban ơn giúp sức cho con, để con có đủ can đảm và lòng yêu mến mà bước đi theo Ngài và cũng được sống lại với Ngài, Amen .
Linh Xuân Thôn
Posted by Lãng Trí Tử at 3/12/2009 07:01:00 AM 0 comments
