Friday, June 13, 2008

CHẠNH LÒNG THƯƠNG


"Đức Giêsu thấy đám đông thì Người chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt." (Mt.9:36)

Bạn thân mến! Trên đây là những lời mở đầu của Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay. Đức Giêsu chạnh lòng thương khi nhìn thấy dân chúng, lòng thương bắt nguồn từ con tim biết nhói đau trước nỗi lầm tha khổ cực của người khác. Ðức Giêsu đã làm tất cả để xoa dịu, đỡ nâng và mời gọi các môn đệ cùng cộng tác trong công việc ấy. Người nói với môn đệ rằng: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về".(Mt.9:37-38)

Trước một thế giới buồn, Ngài sai các môn đệ đi rao giảng Tin Mừng về Nước Trời gần đến. Trước một thế giới bệnh hoạn, Ngài cho họ khả năng chữa lành. Trước một thế giới bị nô lệ cho các thần ô uế, Ngài cho họ quyền đem lại sự tự do. Trước một thế giới đầy chết chóc, Ngài cho họ quyền mang lại sự sống.

Ðức Giêsu sai các môn đệ đi vào cuộc đời, đi hai người một để nâng đỡ nhau. Ngài không chọn những người giỏi giang, học thức, nhưng chọn những người đánh cá đơn sơ và quảng đại. Trước hết, Ngài sai họ đến với chính dân tộc của họ, để rồi sau này đến với cả thế giới. Ðức Giêsu muốn họ cho đi tất cả những gì mà các ông đã nhận mà không đòi hỏi chút quyền lợi hay đặc ân nào.

Hôm nay, Ðức Giêsu cũng mời gọi mỗi người chúng ta nhìn vào đám đông gần 6 tỉ người trên mặt đất. Ngài mời chúng ta nhìn thấy hàng ngàn trẻ em chết đói mỗi ngày, hàng triệu người chết đói mỗi năm. Hàng triệu người sống trong cảnh đói nghèo cùng cực. Hàng triệu người thất nghiệp, mù chữ hoặc bệnh tật ….

Ngài mời gọi chúng ta nhìn thấy những trẻ em bị bệnh Sida- HIV ở Châu Phi, những sa đọa và hưởng thụ, ma tuý và tội ác, những hố sâu ngăn cách giữa các nước giàu và nước nghèo, giữa người giàu và người nghèo. Ngài mời chúng ta nhìn thế giới này bằng đôi mắt của Ngài, nhìn thấy mà chạnh lòng thương. Chính cái nhìn đầy tình thương ấy sẽ đưa ta lên đường.

Thế giới hôm nay cũng giống như hôm qua, vẫn là một thế giới mênh mông nỗi đau, tràn ngập sự ác. Tôi phải làm gì để góp phần chữa lành một thế giới bị thương? Tôi phải nói gì với một thế giới không biết mình nô lệ? Tôi phải làm gì để người nghèo được tôn trọng phẩm giá, và người giàu biết mình phải "mở ra và cho đi" để thấy đời còn có ý nghĩa ?

***

Lạy Chúa, thế giới hôm nay cũng giống như hôm qua:

vẫn có những người bơ vơ lạc hướng vì không tìm được một người để tin;

vẫn có những người đã chết từ lâu mà vẫn tưởng mình đang sống;

vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế: ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm…

vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn, bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống...

vẫn có những người sống bên lề xã hội, dù không phải là người bị bệnh phong...

Xin Chúa cho con "con mắt của Chúa" để con có cái nhìn giống Chúa. Xin cho con "con tim của Chúa" để con cũng biết chạnh lòng thương như Chúa. Amen

( trích từ R. Veritas)

Monday, June 2, 2008

THƯA THẦY , CON PHẢI THEO AI?

Một khách hành hương, sau những ngày thinh lặng tĩnh tâm tại tu viện, ông đến nói với vị Minh Sư rằng:

- Thưa Thầy ! Con muốn "theo thầy" để tu tập, xin thầy nhận con làm học trò của thầy

Vị Minh Sư đáp lại rằng:

- Này bạn! Bạn có thể sống với tôi, nhưng bạn đừng bao giờ trở thành người theo tôi.

- Thưa thầy ! Như vậy, con sẽ theo ai?

- Bạn không theo ai hết... Ngày nào bạn theo một ai đó thì bạn không còn theo Chân Lý nữa.

(Anthony de Mello, trích trong The Song Of Bird)

***

Bạn thân mến,

Trong xã hội mà chúng ta đang sống, con người đã tự tạo cho mình qúa nhiều thần tượng, đã nhận qúa nhiều người làm lý tưởng, làm mẫu mực để sống; để noi theo. Nào là ca sĩ hoặc diễn viên điện ảnh nổi tiếng, nào là nhà thể thao tài ba, nào là nhà cách mạng xuất chúng ..v..v... Con người đã ao ước được trở nên giống họ trong phong cách ăn mặc đi đứng, trong lối sống hằng ngày và ngay cả trong cách suy nghĩ nữa … Con người đã coi họ như thần tượng, nhiều khi đã đặt họ ngang hàng với thần thánh trong khi họ chỉ là một con người, một tạo vật .

Nếu chúng ta lấy tạo vật làm thần tượng, làm lý tưởng và làm mẫu mực cho cuộc sống là chúng ta đã tự hạ thấp phẩm giá con người của mình, là chúng ta đã không nhận ra hoặc quên đi một Đấng vì yêu thương đã tự hy sinh thân phận của mình là Tạo Hóa để trở thành tạo vật như con người, mang thân phận mỏng dòn như con người, sống kiếp con người để mang con người về với chân lý vĩnh phúc đời đời. Đấng ấy phải là lý tưởng của cuộc sống chúng ta, phải là mẫu mực cho đời sống chúng ta noi theo… Đấng ấy chính là Chúa Giêsu Kitô, ngài là chân lý, là đường và là sự thật cho cuộc lữ hành trần gian này của mỗi người chúng ta.

Để trả lời Philatô khi ông tra hỏi Ngài, Chúa Giêsu đã quả quyết về sứ mệnh của chính mình: "Tôi đã sinh ra và đến trong thế gian vì mục đích này. Ðó là để làm chứng cho chân lý. Ai đứng về phía chân lý thì nghe tiếng tôi" (Ga.18:37).

Tiếng của Chúa, Lời của Chúa là chân lý ngàn đời không thay đổi. Chân lý ấy là ánh sáng, là hy vọng và là con đường dẫn đến trường sinh vĩnh phúc cho những ai lắng nghe và mang ra thực hành. "Không phải những ai nói với Ta : lạy Chúa, lạy Chúa mà được vào Nước Trời nhưng chỉ người nào thực hiện ý Cha Ta ở trên trời, kẻ ấy mới được vào" (Mt 7:21).

Lời Chúa được ghi lại trong Kinh Thánh, chứa đựng những chân lý cứu độ mà Thiên Chúa muốn truyền đạt cho con người. Chúa mạc khải những chân lý đôi khi vượt trên sự hiểu biết tự nhiên của chúng ta. Chúng ta dễ dàng rơi vào nỗi cô đơn lạc lõng. Chính vì điều này mà người Kitô đôi khi phải đi ngược dòng đời. Đôi khi điều người đời cho là bất bình thường, lại là cái bình thường đối với người Kitô, điều người đời cho là yếu nhược, đôi khi lại là sức mạnh của người Kitô, và điều người đời cho là điên dại, có khi lại là lẽ khôn ngoan của người Kitô.

***

Lạy Chúa Giêsu, Lời Ngài là chân lý, là ánh sáng soi dẫn đường đời con đi. Lời Ngài là sức sống, là hạnh phúc, là chứa chan hy vọng cho cuộc đời. Xin cho con biết lắng nghe và mang Lời Ngài ra thực hành. Amen

Linh Xuân Thôn

Wednesday, May 14, 2008

Khi tình yêu chạm tới linh hồn

(Blog Radio) - Đại thi hào Tagor có câu: “Sự vĩ đại của tình yêu là chạm được vào linh hồn của nhau”.

Nếu bạn chưa một lần có cảm giác cô đơn trong tình yêu, bạn sẽ nghe thấy khúc “tự hát” ấy qua bài viết: Nỗi nhớ khôn nguôi của tác giả blog Mdleechen

Em yêu dấu!

Tối hôm qua, ngồi ăn cơm với hai con, anh cố tình không nhắc hôm nay là ngày giỗ của em, để xem chúng nó có nhớ đến mẹ của nó hay không?

Đọc báo bây giờ, thấy bọn trẻ được bố mẹ cưng chiều, và chúng nó dần dần hư hỏng, ăn chơi đua đòi, anh cảm thấy càng phải lo cho hai đứa con của mình hơn em ạ, nhất là em đã vĩnh viễn bỏ bố con anh ra đi 9 năm trước đây sau tai nạn nghiệt ngã khi em tan sở về nhà để chuẩn bị bữa cơm chiều cho ba bố con anh như thường lệ.

Anh đã ngã gục tại phòng xác khi nhìn thấy hình hài của em tan nát hết vì những chiếc bánh xe tải container phóng nhanh vượt ẩu… Bé Na lúc đó 9 tuổi, còn cu Bin của chúng mình chỉ chưa đầy 3 tuổi, đang ngọng nghịu tập nói.

Em bỏ bố con anh ra đi trong lúc gia đình mình đang trên tột đỉnh của sự hạnh phúc và bình yên, mặc dù hai vợ chồng mình vẫn phải chắt chiu từng đồng để dinh dưỡng tốt cho hai con. Miếng thịt, miếng cá ngày đó quá đắt đỏ so với thu nhập của hai đứa mình, nhớ không em? Nhường cho con rồi, em lần nào cũng nhường tiếp cho anh:”Ông xã ăn nhiều vào để mà có sức yêu thương và lo cho vợ con…”. Nghĩ mà thương em quá mình ơi!

Bé Na tuyệt vời và là một đứa con gái yêu của chúng mình em à. Đám tang em xong, bà nội thương hai cháu côi cút nên đành lòng bán đứt mảnh đất của ông bà để lên Sài Gòn sống với bố con anh. Những ngày tháng mất em, anh không thể nào tin đó là sự thật, và anh đã rất hư hỏng, có lỗi với mẹ và hai con. Anh uống rượu suốt ngày, mất cả lý trí, và rồi cũng mất luôn việc làm… Anh đúng là một thằng đàn ông yếu đuối trong những ngày tháng đau thương này, nhưng biết làm sao khác hơn được hở em?

Một đêm, anh về nhà thật say, và la hét như một thằng khùng. Mẹ cũng chẳng thể cản anh lại được. Anh lúc đó u tối, chẳng có gì để mất cả… Rồi em biết sao không? Bé Na run sợ, ôm chặt và quỳ dưới chân anh trong nước mắt:”Bố ơi, bố không thương hai chị em con sao? Bố không thương bà nội sao? Bố ơi…”

Một thằng say, và một thằng khùng trong anh lúc đó, đã chợt tỉnh, tỉnh hẳn em ạ - như một phép mầu! Anh quỳ xuống ôm con thật chặt, hai bố con khóc thật nhiều. Lúc đó anh mới nghĩ được điều quý nhất mà anh đang còn có được là hai đứa con ngoan của anh và em…

Bây giờ, em có biết anh sợ nhất điều gì không? Anh sợ nhìn thấy con khóc lắm em à. Anh đã đối diện với Na, và anh không muốn chứng kiến con mình sẽ phải khóc nữa. Một lần nó khóc tức tưởi vì mất mẹ sau khi anh và em vừa làm sinh nhật tròn 9 tuổi cho con trước đó một tuần. Lần thứ hai, và cũng là lần cuối cùng anh hứa với em sẽ không để con chúng ta khóc nữa đâu. Lần đó, nó khóc vì van xin anh lúc anh điên điên khùng khùng vì mất em…

Rồi anh cũng đã tỉnh, và xin được việc làm. Anh bỏ nhậu luôn, tan sở làm là anh nhanh chóng về nhà với các con. Anh đi học thêm buổi tối, rồi công việc cũng được thăng tiến. Dành dụm và cuối cùng anh cũng mua được một căn nhà nhỏ, thoát khỏi cái cảnh ở nhà thuê. Mẹ và các con mừng lắm. Hôm dọn qua nhà mới, lòng anh xốn xang vì nghĩ đến em thật nhiều. Anh cố nén cảm xúc của mình, nhưng rồi cả ba bố con đều vỡ oà, trào nước mắt, và ôm chầm lấy nhau khi bé Na nói với anh:”Nhà mình đẹp quá, ước gì có mẹ bây giờ hở Bố…”

Đêm hôm đó, anh trằn trọc mãi không ngủ được… Giá mà có em với ba bố con anh trong căn nhà mới này, chắc chắn đêm hôm đó sẽ là một đêm tuyệt vời nhất cho hai vợ chồng mình, phải không em? Anh đau đớn quá, tại sao em không được hưởng những điều hạnh phúc mà em rất xứng đáng được hưởng trên cõi đời này? Em đã đi cùng anh từ trong tận cùng của cái khổ sở nhất. Em đã hy sinh cho anh và các con rất nhiều. Lúc thằng đàn ông của anh may mắn, có thể xây nhà đẹp cho vợ cho con, thì anh mãi mãi không còn có em bằng xương bằng thịt nữa…

Anh vẫn tin rằng có một cõi thiên đường, và em đang sống ở nơi đó, hàng ngày em vẫn thấy bố con anh đang rất hạnh phúc. Hai đứa con mình rất ngoan và học giỏi em à. Lúc dọn nhà, bé Na “tranh cãi” với anh về vị trí trang trọng nhất để đặt những tấm hình của em. Giải pháp cuối cùng là: phòng Na cũng có, phòng Bin cũng có. Còn anh, anh đặt em trên bàn làm việc của anh. Chiếc xe đạp 9 năm về trước của vợ tan nát, anh vẫn giữ nguyên, và đặt nó ở một góc phòng khách để hình bóng của em mãi luôn hiện diện trong ngôi nhà này…

Sáng nay là ngày giỗ em, anh không nhắc hai con như đã nói. Anh cố tình thức dậy thật trể để xem mọi việc như thế nào. Em biết không, 9 giờ anh thức dậy, bàn thờ của em đã ngập tràn hoa quả rồi. Anh xuống bếp, thì thấy cu Bin đang phụ chị Na nấu nướng. Anh giả vờ không biết chuyện gì, hỏi hôm nay sao các con làm gì mà trịnh trọng dữ vậy? Em biết tụi nó nói với anh gì không:”Bố có plan của bố, tụi con cũng có plan của tụi con cho ngày giỗ mẹ chứ!”.

Anh vui và hạnh phúc lắm khi nghe các con nói. Plan của anh thì mấy năm trước em cũng biết rồi, cùng các con ra thăm mộ, rồi trồng thêm một số hoa mà em thích lúc còn sống…

Vợ yêu ơi!

Có một niềm vui lớn mà anh muốn nói với em, nhưng anh cũng rất buồn: vài hôm nữa bé Na con mình đi du học rồi em à. Con mình xin được học bổng bán phần sau khi thi tuyển. Anh biết em vui lắm khi nhận tin này, nhưng em biết không, nhà có ba bố con mà thôi, mẹ cũng đã bệnh nặng rồi ra đi 2 năm sau ngày em mất. Na đi học xa rồi, chỉ còn anh và cu Bin, anh không biết mình sẽ như thế nào nữa khi trong lòng anh sẽ phải chất chồng thêm một nỗi nhớ…

Nhìn con gái càng lớn càng giống mẹ, từ dáng vóc cho đến những cư xử chững chạc trước tuổi của Na, anh thương con quá, khi nó đã thay anh, thay em và thay bà nội để chăm sóc cho cu Bin từ lúc nội qua đời. Anh càng thăng tiến trong công việc thì lại phải liên tục mang nặng lịch công tác xa nhà. Mỗi lần đi xa, anh lo lắng lắm, gọi điện cho hai con suốt. Nhưng rồi lần nào về đến nhà, cũng có hai đứa con ngoan ôm chầm lấy bố, bao nhiêu mệt nhọc của anh đều tan biến. Bin khoe những điểm 10 với bố tíu tít, còn bé Na thì giục anh đi tắm để ăn cơm. Đối với anh, những bữa cơm mà Na nấu rồi ba bố con cùng ăn tuyệt lắm em à. Anh ăn mà cảm nhận giống như em vẫn đã và đang nấu cho anh ăn vậy… Na thật sự là bản sao của mẹ nó ngày nào, anh hạnh phúc lắm khi có được điều an ủi này, em có biết không?

Cu Bin của mình cũng ngoan lắm em yêu. Thấm thoát vậy mà thằng nhóc của mình cũng đã lên lớp 6 rồi. Anh cho Bin sinh hoạt ở nhà văn hoá thiếu nhi gần nhà từ lúc nó 6 tuổi, sau một lần dẫn Na và Bin đến chơi, Bin mê lắm. Tháng trước, phòng tranh thiếu nhi của chúng nó có tổ chức bán tranh gây quỹ từ thiện. Bin nhà mình bán được ba bức trong số mười bức tranh tham dự. Em có biết không, đó là ba bức tranh mà anh quý nhất, nhưng khi con hỏi ý kiến anh để tham gia chương trình này, anh đồng ý, và cũng không ngờ người mua đã đồng cảm với Bin: một tấm vẽ về ba bố con, một tấm con họa lại chân dung của em, và một tấm Bin vẽ chị Na đang làm bếp. Tuy 3 bức tranh đó đã không còn là vật sở hữu ở nhà mình nữa, nhưng anh rất vui vì con mình biết sống có ích, và có một trái tim nhân hậu biết chia sẻ với những người khốn khó xung quanh. Anh tin rằng Na và Bin sẽ còn tiếp tục vẽ được những điều tốt đẹp và tuyệt vời hơn nữa trong cuộc đời của hai con, phải không em?

Cuộc sống của bố con anh hiện rất ổn định và an bình, nhưng nhiều đêm, anh thao thức mãi bởi nỗi nhớ em vẫn da diết và không thể nào nguôi ngoai được… Cái cảm giác đau nhói trong lồng ngực vẫn như ngày tang tóc đó khi anh vuốt mắt em lần cuối biệt ly vĩnh viễn vợ chồng…

Gửi từ Blog Mdleechen
Về tác giả Blog Mdleechen: "Hạnh phúc là sự bình yên trong tâm hồn!"

TÔN TRỌNG PHẪM GIÁ CON NGƯỜI

Người đã từng điều khiển bệnh viện phá thai lớn nhất thế giới vừa mới đến Phi Luật Tân. Ông đến đây không phải để cổ vỏ cho hành vi phá thai mà để tham dự một hội nghị quốc tế bàn về hậu quả khủng khiếp của việc phá thai.

Trong thời gian làm giám đốc bệnh viện chuyên phá thai, Bác sĩ Bernad Nafanson đã từng tham gia thực hiện khoảng bảy mươi lăm ngàn vụ phá thai. Trong cuộc phỏng vấn dành cho tờ báo xuất bản tại Phi Luật Tân, Bác sĩ Bernad Nafanson thú nhận ông đã bắt đầu lao vào tội ác này từ năm 1964 và nạn nhân đầu tiên của ông chính là đứa con gái của ông với một người bạn gái. Ông cho biết rằng tại New York Hoa kỳ, tính cho tới năm 1993 là năm ông quyết định từ bỏ tội ác, bệnh viện của ông phải chịu trách nhiệm về tất cả bảy mươi ngàn vụ phá thai. Ông cũng nói rằng ông là người đầu tiên thúc đẩy việc hợp thức hoá hành động phá thai tại Hoa Kỳ hồi năm 1968. Bác sĩ Bernad Nafanson nói như sau:" Là một người vô thần không biết kinh sợ Thiên Chúa là gì, tôi không hề cảm thấy áy náy trong lương tâm, tôi chỉ muốn giúp đở những người đàn bà bất đắc dĩ phải mang thai".

Quyết định trở lại đạo Công giáo của Bác sĩ Bernad Nafanson đã đến trong một biến cố xảy ra tại Montreal, Canada. Lúc đó, một người đàn bà đã nhờ ông giúp phá thai. Thai nhi đã hầu như gần chết bởi tay của người cha. Bác sĩ Bernad Nafanson kể lại:

Khi tôi thấy người đàn bà này, tôi bắt đầu có cái nhìn khác về sự sống. Tôi bỗng nhận ra rằng đuợc sống là một điều kỳ diệu biết chừng nào, cần phải dành cho các thai nhi không được sinh ra đặc ân được vui hưởng cuộc sống".

Hiện nay, bác sĩ Bernad Nafanson là thành viên của một nhóm người Mỹ đang tranh đấu để bãi bỏ luật cho phép phá thai. Ông nói rằng bệnh viện do ông điều khiển tại New York gồm có ba mươi lăm bác sĩ, tám mươi lăm y tá, mỗi ngày họ thực hiện một trăm hai mươi vụ phá thai với giá một trăm hai mươi lăm Mỹ Kim một vụ. Mỗi năm, bệnh viện này thu nhập từ sáu đến bảy triệu mỹ kim.

Sau đây là lời khuyên mà ông dành cho tất cả những ai đang tham gia vào hành động phá thai. Họ cần phải nghiên cứu kỹ càng hơn sinh thái học, hình thể học và những động thái của thai nhi để nhận thức rằng đây là một con người. Đây là một thành phần trong cộng đồng của Chúa, cần phải được bảo vệ bằng bất cứ giá nào. Giết thai nhi là một xúc phạm đến Chúa và gia đình nhân loại.

Kinh nghiệm trên đây của bác sĩ Bernad Nafanson gợi lên câu nói thời danh của văn hào Nga Doctoievski:" Nếu không có Thiên chúa thì con người có thể phạm bất cứ tội ác nào". Như viên bác sĩ đã thú nhận chính vì vô thần, nghĩa là không hề biết kính sợ thiên Chúa là gì cho nên ông mới xem nhẹ hành động sát hại thai nhi. Bất cứ một hành vi tội ác nào cũng đều bắt đầu bằng sự chối bỏ Thiên Chúa. Những trang đầu tiên của Thánh kinh cho ta thấy rõ diễn tiến ấy. Ông bà nguyên tổ loài người đã khởi đầu hành trinh tội lỗi bằng hành động chối bỏ và loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống. Như thế, tội lỗi , theo định nghĩa, là một hành vi chối bỏ và khước từ Thiên Chúa, nhưng bởi vì con người là hình ảnh của Thiên Chúa cho nên khi chối bỏ và chà đạp con người, con người cũng chối bỏ và chà đạp chính Thiên Chúa. Thiên Chúa là Đấng mà con người không thể không xúc phạm khi xúc phạm đến con người .