Sunday, November 16, 2008

Xin Cho Tôi (Trịnh Công Sơn)


Xin cho tôi (video)
Sáng tác: Trịnh Công Sơn - Thể hiện: Phương Vy

Friday, November 14, 2008

Đây là những lời khuyên đáng ghi nhớ ...

Một Thiên Thần nói, ‘Không bao giờ vay mượn ở tương lai. Nếu bạn lo lắng cho những gì có thể xẩy đến ngày mai, và điều ấy không xẩy ra thì bạn lo vô ích. Dù cho điều ấy có xẩy ra thì bạn đã phải lo tới hai lần.

1. Hãy cầu nguyện.
2. Đi ngủ đúng giờ.
3. Thức giậy đúng giờ để có thể bắt đầu một ngày mới không hối hả.
4. Hãy từ chối các dự án không thích hợp với lịch trình của bạn, hay có thể làm cho bạn điên đầu.
5. Hãy trao phó các trách vụ cho những ai có khả năng dưới quyền mình.
6. Hãy làm cho đời sống của bạn giản dị và không rắc rối.
7. Ít đi có nghĩa là nhiều hơn (Mặc dầu một thường không đủ, mà hai thường quá nhiều)
8. Dành nhiều thì giờ để làm việc và đi đây đó

Tuesday, November 11, 2008

MUỜI ÐẶC ÐIỂM CỦA NGUỜI VIỆT NAM

Do Viện nghiên cứu xã hội Mỹ dánh giá về nguời Việt Nam Post dể tham khảo và tự nhìn nhận bản thân mình.

1. Cần cù lao dộng song dễ thỏa mãn nên tâm lý huởng thụ còn nặng.

2. Thông minh, sáng tạo, song chỉ có tính chất dối phó, thiếu tầm tu duy dài hạn, chủ dộng.

3. Khéo léo, song không duy trì dến cùng (ít quan tâm dến sự hoàn thiện cuối cùng của sản phẩm).

4. Vừa thực tế, vừa mo mộng, song lại không có ý thức nâng lên thành lý luận.

5. Ham học hỏi, có khả nang tiếp thu nhanh, song ít khi học "dến dầu dến duôi" nên kiến thức không hệ thống, mất co bản.

Ngoài ra, học tập không phải là mục tiêu tự thân của mỗi nguời Việt Nam (nhỏ học vì gia dình, lớn lên học vì si diện, vì kiếm công an việc làm, ít vì chí khí, dam mê)

6. Xởi lởi, chiều khách, song không bền.

7. Tiết kiệm, song nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô bổ (si diện, khoe khoang, thích hon dời).

8. Có tinh thần doàn kết, tuong thân, tuong ái, song hầu nhu chỉ trong những hoàn cảnh, truờng hợp khó khan, bần hàn.

Còn trong diều kiện sống tốt hon, giàu có hon thì tinh thần này rất ít xuất hiện.

9. Yêu hòa bình, nhẫn nhịn, song nhiều khi lại hiếu chiến, hiếu thắng vì những lý do tự ái, lặt vặt, dánh mất dại cục.

10. Thích tụ tập, nhung lại thiếu tính liên kết dể tạo ra sức mạnh .

Cùng một việc, một nguời làm thì tốt, ba nguời làm thì kém, bảy nguời làm thì hỏng.

TÌNH YÊU THA NHÂN

Khi tôi biết tôi không hoàn hảo,
Có nghĩa rằng, nhiều thiếu sót trong đời !
Khi tôi biết đời là hư ảo !
Thì đâu cần tích trữ đầy, vơi?

Có cần chăng, đem bao tình quyến luyến,
Trao muôn người đổi lại lòng yêu thương,
Những gì có, hân hoan trao hiến,
Cho từng ngày không thoáng nét buồn vương.

Dù tình cho đi không bao gìơ lấy lại,
Nhưng, nào ai nhận chẳng một chút vấn vương?
Mà một chút trong tháng ngày ngục tối !
Cũng cộng thêm hồng phúc về Thiên Đường.

Kìa ! Một ngày chỉ còn đôi tay trắng!
Mang gì theo, chỉ duy nhất ân tình,
Đã gửi trao buổi sinh thời tốt bụng,
Được THA NHÂN trả cho cuộc tái sinh.

Nên cho đi là sẽ nhận nhiều nhất,
Từ bao người gom góp từng ngày qua,
Để một chút hiến trao, cũng chẳng mất,
Mà nhận lại vô vàn: LÒNG XÓT THA.

Virginia, Tháng Các Linh Hồn 11/08.
ĐẠO TỬ.

Monday, November 3, 2008

Terry Fox: "The Marathon of Hope"



Terrance Stanley "Terry" Fox, CC (July 28, 1958 – June 28, 1981) was a Canadian humanitarian, athlete, and cancer treatment activist. He became famous for the Marathon of Hope, a cross-Canada run to raise money for cancer research, which Fox ran with one prosthetic leg. He is considered one of Canada's greatest heroes of the 20th century and is celebrated internationally every September as people participate in the Terry Fox Run, the world's largest one-day fundraiser for cancer research.



[terryfoxrun.org] Terry Fox was born in Winnipeg, Manitoba, and raised in Port Coquitlam, British Columbia, a community near Vancouver on Canada's west coast. An active teenager involved in many sports, Terry was only 18 years old when he was diagnosed with osteogenic sarcoma (bone cancer) and forced to have his right leg amputated 15 centimetres (six inches) above the knee in 1977.
While in hospital, Terry was so overcome by the suffering of other cancer patients, many of them young children, that he decided to run across Canada to raise money for cancer research.

He would call his journey the Marathon of Hope.

After 18 months and running over 5,000 kilometres (3,107 miles) to prepare, Terry started his run in St. John’s, Newfoundland on April 12, 1980 with little fanfare. Although it was difficult to garner attention in the beginning, enthusiasm soon grew, and the money collected along his route began to mount. He ran 42 kilometres (26 miles) a day through Canada's Atlantic provinces, Quebec and Ontario.

It was a journey that Canadians never forgot.

However, on September 1st, after 143 days and 5,373 kilometres (3,339 miles), Terry was forced to stop running outside of Thunder Bay, Ontario because cancer had appeared in his lungs. An entire nation was stunned and saddened. Terry passed away on June 28, 1981 at age 22.

The heroic Canadian was gone, but his legacy was just beginning.

To date, more than $400 million has been raised worldwide for cancer research in Terry's name through the annual Terry Fox Run, held across Canada and around the world.

Friday, October 31, 2008

CHẾT

Khi biết rằng Minh Sư của mình sắp lìa xa cõi trần, các đệ tử vô cùng thất vọng. Minh Sư nhìn họ và tươi cười bảo :

- Các con không thấy rằng cái chết làm cho đời sống của ta đáng yêu, đáng qúy hơn sao?

- Dạ không. Chúng con chỉ ước mong thầy đừng bao giờ chết thì hơn.

- Các con ơi! Bất cứ cái gì thực sự sống thì đều phải chết. Các con hãy nhìn xem những bông hoa ngoài kia: chỉ những bông hoa giả, làm bằng giấy, bằng nhựa mới không bao giờ chết.


(Anthony de Mello, trích trong "One Minute Wisdom")

***
Bạn thân mến! Chết là điều chắc chắn sẽ xảy đến cho mỗi người chúng ta, không ai trên cõi đời này mà không có ngày phải đi qua sự chết. Chết là một kết thúc của cuộc sống này và là một khởi đầu cho một cuộc sống khác. Ðó là một chân lý hết sức rõ ràng và chắc chắn. Nó nhắc nhở chúng ta về bản chất thật ngắn ngủi, thật mong manh phù du của đời sống con người trên dương thế này.

Hằng năm, cứ vào tháng 11, Giáo Hội mời gọi mọi tín hữu hãy nghĩ đến những người đã chết, đã ra đi trước chúng ta, trong đó có thể có những người thân yêu trong gia đình, có ông bà tổ tiên, có cha mẹ anh em bạn bè … "Hãy cầu nguyện với họ và cầu nguyện cho họ", đó là điều mà Giáo Hội mời gọi chúng ta cùng nhau thực hiện trong tháng 11 này.

Khi nghĩ đến những người đã chết, chúng ta cũng phải nghĩ tới cái chết của chính bản thân mình. Có những điều chắc chắn về cái chết của cuộc đời mình, đó là:

- Tôi là một con người nên tôi phải chết

- Khi chết tôi không mang theo được điều gì ngoài trừ tội lỗi và công phúc

- Chết không phải là hết, mà là còn...còn đời sau, còn ra trước tòa Chúa.

Cũng có những điều không chắc chắn về cái chết của cuộc đời mình, đó là:

- Cái chết sẽ đến với tôi vào lúc nào ? Ngay bây giờ ?, Ngày mai hay vài ba năm sau

- Cái chết đến với tôi ở đâu? chỗ nào? Trong bệnh viện ? Ngoài xa lộ ? Trên biển cả ? Trên máy bay ?

- Cái chết đến với tôi bằng cách nào? Chết vì bệnh? Vì tuổi già? vì tai nạn ?

- Sau khi chết, tôi sẽ đi về đâu? Đi về cõi trường sinh vĩnh phúc hay nơi trầm luân đời đời?

Cái chết của mỗi người là một chuyến đi cuối cùng, một chuyến đi quyết định và quan trọng, chuyến đi vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Nhất định nó phải xảy ra.

Một chuyến đi một vài tuần về thăm quê nhà, hoặc một chuyến đi nghỉ hè đôi ba bữa…Tôi đã phải xắp xếp chuẩn bị nhiều ngày, có khi nhiều tuần …. Nhưng tôi đã chuẩn bị được những gì cho chuyến đi cuối cùng và thật quan trọng của cuộc đời tôi? Tôi có nỗ lực để xắp xếp chuẩn bị cho chuyến đi vĩnh viễn và không bao giờ trở lại này không?

***
"Nếu hạt lúa mì gieo vào lòng đất mà không thối đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình. Còn nếu nó chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác" (Ga.12: 24).

Lạy Chúa! Xin cho con chịu mất bản thân mình để được chính Chúa, chịu mất điều tầm thường để được điều cao cả, chịu mất trần gian tạm bợ này để được thiên đàng vĩnh cửu đời đời.

Xin cho cuộc sống của con hôm nay luôn mang đậm dấu ấn cầu nguyện sám hối và tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa. Xin cho con biết "tránh tội lập công", biết "từ bỏ để sẵn sàng ra đi", không bám dính vào những điều tạm bợ của cuộc đời này. Xin cho con biết nỗ lực chuẩn bị cho chuyến đi cuối cùng và tối quan trọng của cuộc đời con, để con không bị rơi vào chốn trầm luân đời đời mà nhất định đi về cõi trường sinh vĩnh phúc. Amen

Linh Xuân Thôn

Monday, October 20, 2008

Poll: Most Americans Want Abortion Restricted

Over 90% Favor Limits

[Zenit.org] NEW HAVEN, Connecticut, OCT. 17, 2008.- A U.S. nationwide poll shows that almost all Americans thing abortion should be restricted.

The poll was conducted for the Knights of Columbus by the Marist College Institute of Public Opinion between Sept. 24 and Oct. 3. It aimed to enable comparisons of the views of Catholic voters with those of the general electorate.

The poll asked respondents to state which of six statements came closest to describing their opinion on abortion.

Only 8% of U.S. residents chose the statement saying abortion should be available to a woman any time she wants during her entire pregnancy.

That same percentage said abortion should be allowed only during the first six months of pregnancy. Twenty-four percent moved the abortion limit to the first three months of pregnancy.

The largest percentage -- 32% -- chose the statement saying abortion should be allowed only in cases of rape, incest or to save the life of the mother.

Fifteen percent chose the fifth option: that abortion should be allowed only to save the life of the mother.

And 13% affirmed that abortion should never be permitted under any circumstance.

The poll also indicated that even among those who describe themselves as pro-choice, 71% favored restricting abortions. Of these, 43% would restrict abortion to the first trimester and 23% would restrict abortion only to cases of rape, incest or to save the life of the mother.

Supreme Knight Carl Anderson said the poll results are "indicative of the fact that the term 'pro-choice' -- when applied broadly -- needlessly polarizes the discussion of abortion and masks the fact that there is broad consensus among Americans that abortion should be significantly restricted."